Sếp Tổng & Cô Trợ Lý
Mai Khanh – 24 tuổi, trợ lý mới của Tập đoàn Trần Gia – đang sửng sốt nhìn người đàn ông ngồi đối diện. Trần Quân – CEO 32 tuổi – đẹp trai, lạnh lùng, và là người mà cô đã làm việc cùng được ba tháng.
“Em… anh nói gì cơ?”
“Anh muốn em giả vờ làm bạn gái anh trong ba tháng. Trả lương gấp 5 lần lương trợ lý hiện tại. Đầy đủ chế độ. Em chỉ cần xuất hiện cùng anh trong các sự kiện.”
Khanh không tin vào tai mình. Trần Quân – nổi tiếng lạnh lùng, không yêu ai – lại đề nghị cô làm bạn gái giả?
“Tại sao anh chọn em? Sài Gòn có hàng nghìn cô gái…”
“Vì em là người duy nhất tôi tin. Em đã chứng minh điều đó trong ba tháng làm việc cùng tôi.”
Lý Do Đằng Sau
Trần Quân kể lý do. Mẹ anh – bà Lan – đang ốm nặng. Bà muốn thấy con trai cưới vợ trước khi… ra đi. Bà liên tục giới thiệu các cô con gái nhà giàu cho anh. Anh không muốn cưới một người không yêu, cũng không muốn mẹ buồn.
Giải pháp: tìm một bạn gái “tạm thời” để mẹ yên lòng. Sau khi mẹ khỏe lại hoặc qua đời, hai người sẽ chia tay tự nhiên.
Khanh nghĩ rất nhiều. Mẹ cô đang ốm, cần tiền điều trị. Em trai cô đang học đại học. Lương ba tháng gấp 5 lần – đủ để cô lo cho gia đình một năm. Cô đồng ý.
Buổi Gặp Mẹ Chồng
Tuần sau, Khanh được giới thiệu với bà Lan. Bà Lan là người phụ nữ hiền lành, không giàu kiểu trưng diện. Bà đang nằm trên giường bệnh, nhưng mắt vẫn sáng.
“Con là Khanh à? Quân nói con là người đặc biệt.”
Khanh đỏ mặt. “Bác… cháu cũng thấy anh ấy rất tốt.”
Bà Lan nắm tay cô. “Bác mong con sẽ ở bên Quân. Nó cô đơn từ nhỏ. Cần một người hiểu nó.”
Khanh nói “dạ” mà lòng nặng trĩu. Đây là sự dối trá. Cô đang lừa một bà mẹ đang ốm.
Tình Giả Biến Thật
Hai tháng tiếp theo, Khanh và Quân xuất hiện cùng nhau trong các sự kiện. Bên ngoài, họ là cặp đôi hoàn hảo. Bên trong, họ vẫn là sếp và trợ lý – nhưng có gì đó dần thay đổi.
Quân không còn lạnh lùng với cô. Anh thường mua bữa tối cho cô khi cô làm thêm giờ. Anh nhớ ngày sinh của cô, gửi hoa hồng. Anh hỏi thăm em trai cô đang học gì.
Khanh thì không thể không xao xuyến. Quân thông minh, lịch sự, và khi anh không lạnh lùng – anh dịu dàng đến mức làm trái tim cô loạn nhịp.
Một đêm, sau buổi tiệc kéo dài, Quân lái xe đưa cô về. Trên đường, trời đổ mưa to. Cô không có ô. Quân đứng dưới mưa, lấy áo khoác che cô.
“Anh sẽ ướt mất!” – Khanh kêu lên.
“Anh không sao.”
“Tại sao anh tốt với em quá vậy?”
Quân nhìn cô, ánh mắt anh… khác với mọi khi. Không lạnh nữa.
“Vì anh không còn coi em là bạn gái giả nữa.”
Sự Phản Bội
Nhưng cuộc đời không suôn sẻ vậy. Tháng thứ ba, một phóng viên giật tít: “CEO Trần Quân và cô trợ lý ‘tình giả’ – hợp đồng tình yêu lộ tẩy!“
Hợp đồng bí mật bị rò rỉ. Mọi người biết tất cả là dàn dựng. Khanh bị mạng xã hội chỉ trích nặng nề. “Cô gái nông thôn lừa CEO”. “Chỉ vì tiền”.
Bà Lan – đang bệnh – đọc được tin. Bà ngất xỉu. Khanh nghe tin chạy đến bệnh viện. Quân chặn cô ngoài cửa.
“Em đi đi. Em đã tổn thương mẹ tôi rồi.”
“Em xin lỗi! Em không…”
“Đi đi Khanh.”
Khanh rời đi, nước mắt rơi đầy đường. Cô nghỉ việc, trả lại tiền lương, mất hết.
Sự Trở Lại
Hai tuần sau, Khanh đang ngồi quán cà phê thì thấy Quân bước vào. Anh đến ngồi đối diện, mệt mỏi hơn nhiều.
“Em sao? Em có ổn không?”
“Anh không nên đến.”
“Mẹ anh đã tỉnh dậy. Bà ấy gọi em đến.”
Khanh đi cùng Quân vào bệnh viện. Bà Lan nằm trên giường, nắm tay cô.
“Con à, bác biết tất cả. Nhưng bác không giận. Bác chỉ buồn vì… bác đã thấy điều quan trọng nhất. Bác đã thấy con và Quân – không phải là dàn dựng. Là tình yêu thật.”
Khanh khóc. “Bác… cháu xin lỗi.”
“Đừng xin lỗi. Hãy yêu Quân thật. Đó là điều bác xin con.”
Kết
Một năm sau, Khanh và Quân cưới. Đám cưới nhỏ, chỉ mời người thân và bạn bè thân thiết. Bà Lan – đã khỏe lại – ngồi hàng ghế đầu, mỉm cười rạng rỡ.
Quân hôn vợ mình. “Cảm ơn em vì đã đồng ý hợp đồng giả vờ năm ngoái.”
“Cảm ơn anh vì… đã yêu em thật.”
Đôi khi, tình giả lại dạy ta yêu thật.