Ngôi Nhà Số 13

| 14/05/2026

Phương Anh là sinh viên năm cuối đại học. Cô cần thuê phòng giá rẻ để tiết kiệm tiền. Khi đọc tin trên Facebook về ngôi nhà số 13 phố Hàng Sao – cho thuê chỉ 1 triệu/tháng cho cả căn nhà nguyên – cô không tin vào mắt mình.

“Một triệu thôi à? Sao rẻ vậy?”

Bác chủ nhà – một ông già khoảng 70 tuổi – cười nhạt: “Cô cứ thử trước đi. Ba tháng đầu, nếu ở được thì giá 1 triệu. Sau ba tháng, chúng ta nói chuyện tiếp.”

Phương Anh không nghĩ nhiều. Cô ký hợp đồng, dọn vào ngay.

Đêm Đầu Tiên

Ngôi nhà 2 tầng, khá rộng, nội thất cổ điển. Phương Anh chọn phòng trên gác để ngủ. Đêm đầu tiên trôi qua bình thường. Cô ngủ rất sâu.

Đêm thứ hai, lúc 2 giờ sáng, cô tỉnh dậy vì nghe tiếng… bước chân ở dưới tầng một.

Tịch. Tịch. Tịch.

Tiếng bước chân chậm rãi, đi quanh phòng khách. Phương Anh nín thở. Cô sống một mình – không có ai khác trong nhà. Cô gọi điện báo công an ngay.

Cảnh sát đến sau 15 phút. Họ lục soát cả ngôi nhà. Không có ai. Cửa nẻo vẫn khóa từ bên trong.

“Có lẽ cô nghe nhầm thôi cô gái.” – một anh cảnh sát nói. “Nhà cũ hay có tiếng kẽo kẹt.”

Phương Anh gật đầu. Cô tự thuyết phục mình là ảo giác.

Tuần Thứ Hai

Sự việc lặp lại. Mỗi đêm khoảng 2 giờ sáng, tiếng bước chân xuất hiện. Đôi khi là dưới tầng một, đôi khi là ngoài hành lang phòng cô. Phương Anh dần sợ. Cô bắt đầu ngủ với đèn bật.

Đến đêm thứ 14, có thêm một âm thanh mới. Tiếng khóc của trẻ con. Nhẹ, văng vẳng từ tầng một.

Phương Anh không dám xuống. Cô rúc trong chăn, run rẩy đến sáng.

Sáng hôm sau, cô đến tìm bác chủ nhà.

“Bác ơi, nhà này có vấn đề gì không?”

Bác chủ nhà nhìn cô lâu rồi thở dài. “Cô cũng nghe rồi à?”

“Bác biết?!”

“Tôi biết. Mọi người thuê đều nghe. Cô có thể chuyển đi, tôi trả lại tiền.”

Câu Chuyện Của Bác Chủ Nhà

Bác chủ nhà ngồi xuống, kể chậm rãi.

“Bốn mươi năm trước, ngôi nhà này thuộc về một gia đình ba người. Vợ chồng và một đứa con gái nhỏ tên Mai. Người chồng làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất. Một đêm say rượu, hắn lên cơn điên… giết cả vợ và con. Rồi tự tử.”

Phương Anh rùng mình.

“Hồn ba người vẫn ở lại nhà. Người vợ – bước chân anh nghe ban đêm là cô ấy đi tìm chồng. Đứa bé – tiếng khóc anh nghe là Mai đi tìm mẹ. Người chồng – chưa ai nghe thấy hắn, nhưng… hắn ở đây.”

“Tại sao bác vẫn cho thuê nhà?”

“Vì tôi là cháu của Mai. Tôi không thể bán đi căn nhà gia đình. Tôi cũng không ở được. Cho thuê – mỗi 3 tháng có người ở – là một cách giúp hồn không quá cô đơn.”

Đêm Cuối Cùng

Phương Anh quyết định dọn đi ngay sáng hôm sau. Đêm đó, cô chuẩn bị valy, đặt sẵn ở góc phòng.

Đúng 2 giờ sáng, tiếng bước chân lại vang lên. Lần này, tiếng bước chân… đi lên cầu thang.

Tịch. Tịch. Tịch.

Phương Anh ngồi co ro trên giường, nhìn cánh cửa phòng. Cánh cửa từ từ mở ra.

Một bóng dáng phụ nữ tóc dài đứng đó. Mặt người ấy bị tóc che, nhưng Phương Anh nhìn được đôi mắt – đôi mắt đỏ ngầu, đầy nước mắt.

Cô không la hét. Cô nhận ra: người phụ nữ không đến hại cô. Cô ấy chỉ đang… buồn.

“Chị… chị tìm ai?” – Phương Anh hỏi, giọng run run.

Bóng phụ nữ im lặng một lúc, rồi giọng nhẹ như gió: “Tôi tìm Mai. Cháu thấy Mai không?”

Phương Anh chợt nhớ đến lời bác chủ nhà – đứa bé đi tìm mẹ, người mẹ đi tìm con. Cô lấy can đảm chỉ xuống cầu thang.

“Bé Mai ở dưới đó. Bé đang khóc tìm chị.”

Bóng phụ nữ chậm rãi quay lại, bước xuống cầu thang. Phương Anh nghe tiếng khóc trẻ con dưới tầng một im bặt. Rồi… im lặng tuyệt đối.

Kết

Sáng hôm sau, Phương Anh chào tạm biệt bác chủ nhà.

“Bác ơi, đêm qua cháu… cháu đã chỉ đường cho mẹ Mai tìm thấy bé.”

Bác chủ nhà nhìn cô, mắt ông đỏ hoe. “Vậy à? Thật là… cảm ơn cô.”

Một năm sau, Phương Anh trở lại phố Hàng Sao. Ngôi nhà số 13 đã được dỡ bỏ, thay vào đó là một công viên nhỏ. Trong góc công viên, có một tượng đài nhỏ khắc tên ba người: cha, mẹ và bé Mai.

Phương Anh đặt một bó hoa cúc trắng dưới chân tượng. Cô không sợ nữa. Vì cô biết – đôi khi ma không phải để dọa người. Ma đôi khi chỉ là những linh hồn chưa tìm được nhau.