Lời Hẹn Mười Năm
Mùa hè năm 2015, sân trường cấp 3 Lê Quý Đôn đầy nắng. Cây phượng già cuối sân đỏ rực một góc trời. Dưới gốc phượng, Hà Lan đứng đó, mắt cô đỏ hoe vì khóc, tay run run cầm tờ giấy chuyển trường.
Tuấn đứng đối diện, lưng dựa vào thân cây, hai tay đút túi quần. Cậu nhìn cô, ánh mắt vừa giận vừa buồn.
“Sao em không nói với anh sớm hơn?”
“Em mới biết hôm qua. Bố em bị điều động ra Hà Nội. Cả nhà phải chuyển ra Bắc.”
Hai đứa yêu nhau từ năm lớp 10. Tuấn là lớp trưởng, học giỏi nhưng lì lợm. Hà Lan là cô lớp phó văn nghệ, hát hay nhất khối. Họ là cặp đôi cả trường biết, ai cũng nói hai đứa “sinh ra để dành cho nhau”.
Chương 1 — Lời Hẹn Dưới Gốc Phượng
“Anh chờ em được không?” – Hà Lan ngước nhìn Tuấn, nước mắt đã rơi.
“Chờ bao lâu?”
“Mười năm. Mười năm nữa, em sẽ về đây. Chúng ta gặp lại nhau dưới gốc phượng này. Mười năm là đủ để em ổn định, đủ để anh thành công.”
Tuấn im lặng. Mười năm là quá dài. Mười năm là một sự đời. Nhưng nhìn vào mắt Hà Lan, cậu không thể nói “không”.
“Được. Mười năm nữa. Cùng ngày, cùng giờ, cùng địa điểm. Nếu em đến – anh sẽ ở đây. Nếu em không đến – anh cũng sẽ ở đây.”
Họ cùng khắc tên vào thân cây phượng. Hai chữ cái T và L, lồng vào nhau bằng dấu cộng nhỏ. Hà Lan rời thành phố ngay sáng hôm sau.
Chương 2 — Những Năm Xa Cách
Năm đầu, hai đứa còn gửi thư cho nhau. Sang năm thứ hai, thư thưa dần. Đến năm thứ ba, Hà Lan không liên lạc nữa – không phải vì cô đã quên, mà vì cô không muốn níu kéo Tuấn. Cô biết yêu xa khó thế nào. Cô không muốn anh phải khổ vì mình.
Tuấn đậu Bách Khoa, học ngành Cơ Khí. Hà Lan vào Ngoại Thương Hà Nội, học Marketing. Cuộc đời cuốn cả hai đi theo những hướng khác nhau.
Hà Lan có vài lần hẹn hò. Một lần với một anh học cùng trường, một lần với đồng nghiệp. Cả hai đều tốt, đều có tương lai. Nhưng cô luôn không thể tiến xa hơn. Vì sâu trong tim cô, vẫn có một lời hẹn chưa đến ngày.
Tuấn thì khác. Anh không hẹn hò ai. Bạn bè trêu anh “ế bền vững”. Anh chỉ cười. Không ai biết trong ngăn kéo phòng anh có một bức thư cũ nát đã đọc đến mòn từng chữ, ký tên “Lan Bé Bỏng”.
Chương 3 — Mười Năm Sau
Tháng 6/2025. Hà Lan ngồi trên chuyến tàu Bắc–Nam, hành lý gọn nhẹ. Cô đã ba mươi tuổi. Là phó giám đốc marketing của một tập đoàn lớn ở Hà Nội. Có nhà riêng, có xe, có sự nghiệp. Nhưng đêm hôm trước, khi nhìn lên lịch và thấy ngày 15/6 – cô bỗng nhớ ra một lời hẹn.
“Mười năm rồi… Tuấn có còn nhớ không?”
Câu hỏi đó không có ý nghĩa lý trí. Cô chỉ biết mình phải đi. Phải về thành phố cũ, về sân trường cũ, về gốc phượng cũ. Dù Tuấn có ở đó hay không.
Tàu đến ga lúc 1 giờ chiều. Cô bắt taxi đến trường Lê Quý Đôn. Cổng trường đã đổi mới, nhưng cây phượng già vẫn còn đó, vẫn nở hoa đỏ rực. Hà Lan bước vào, tim đập mạnh từng nhịp.
Chương 4 — Gặp Lại
Cô không thấy ai. Sân trường lúc đó vắng vì đang giờ học. Hà Lan đến gốc phượng, sờ lên thân cây – tìm hai chữ cái T+L mà mình đã khắc năm xưa. Vết khắc đã mờ theo năm tháng nhưng vẫn còn đó.
Có lẽ Tuấn không đến. Hà Lan thấy lòng nhói lên. Đã mười năm rồi – ai mà còn nhớ một lời hẹn trẻ con như thế?
Cô ngồi xuống ghế đá dưới gốc cây, nhắm mắt lại. Có lẽ cô chỉ cần một chút thời gian ở đây, một chút cảm giác hoài niệm – rồi sẽ về Hà Nội tiếp tục cuộc sống của mình.
“Em đến trễ một tiếng đấy.”
Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau. Hà Lan giật mình quay lại. Tuấn đứng đó, không còn là cậu thiếu niên gầy gò ngày nào. Anh cao hơn, vai rộng hơn, ăn mặc lịch sự trong áo sơ mi xanh navy. Nhưng ánh mắt – ánh mắt vẫn là ánh mắt của Tuấn năm 17 tuổi.
“Anh… anh ở đây bao lâu rồi?”
“Từ 12 giờ trưa. Anh sợ em sẽ đến đúng giờ và không thấy anh.”
Hà Lan đứng bật dậy, không kiềm được nước mắt. “Anh… anh vẫn nhớ?”
“Anh chưa bao giờ quên. Mười năm qua, anh chỉ chờ ngày này.”
Chương 5 — Lời Hẹn Tiếp Theo
Họ ngồi xuống ghế đá, kể cho nhau nghe mười năm qua. Tuấn đã trở thành kỹ sư trưởng tại một công ty cơ khí lớn. Anh chưa lập gia đình. Vẫn ở thành phố này, vẫn đi qua trường mỗi tuần một lần để… kiểm tra cây phượng.
“Em có người yêu chưa?” – Tuấn hỏi.
“Không. Anh thì sao?”
“Cũng không.”
Họ cười. Lâu lắm rồi Hà Lan mới cười như thế.
“Anh có muốn… hẹn em thêm một lần nữa không?” – cô nói, mắt nhìn xuống đất.
“Em muốn hẹn anh bao lâu? Hai mươi năm nữa?”
“Không. Lần này em muốn… mỗi ngày.”
Tuấn nắm tay cô. Bàn tay anh ấm – một sự ấm áp mà mười năm qua cô luôn nhớ.
“Lời hẹn mười năm đã hoàn thành. Bây giờ là phần còn lại của cuộc đời chúng ta.”
Kết
Cây phượng già vẫn đứng đó, năm này qua năm khác, chứng kiến biết bao lời hẹn của học trò – có lời hẹn được giữ, có lời hẹn bị quên. Nhưng lời hẹn của Tuấn và Hà Lan – là lời hẹn đẹp nhất trong tất cả.
Tham khảo thêm các truyện ngôn tình khác trên trang Ngôn Tình.